Văn học
Sự từ khước của đồi thông
09:54 | 04/04/2020

ĐÔNG HÀ

Nhà sáng tác Đà Lạt, 5/2019

Sự từ khước của đồi thông
Ảnh minh họa (Internet)

Những cây thông của ký ức

Vừa đứng dậy rời khỏi mái đồi nghiêng

Lầm lũi đi về rừng

Mang theo vết thương chiếc lá kim tự đâm vào thân chảy máu

 

Những vết kim khước từ

Mặc cho ngọn đèn vàng năn nỉ

Mùa mưa không ai mặc áo ướt

Lóc cóc ngựa thồ về xứ vô biên

 

Không ai tìm về quán Văn

Màu cà phê Tùng chơ vơ sương khói

Người đã đi qua miền dâu

Bồ công anh nở dọc triền hoang vu chết lặng trong đêm khi em

xòe tay đòi mặt trời thôi đừng đi ngủ

 

Tất cả đã vùi dập lên nhau nhưng rất tiếc không có gì làm             

thành quá khứ

Chỉ có sợi mưa khóc một mình xanh thẳm bóng đào phai

Con dốc không còn bao giờ biết nằm mơ

Tiếng gà đồng gác chuông bặt tin cứu rỗi

Xin lỗi ! Đó là lời từ khước

Cho nhân - loại - người bò lí rí dưới đồi thông…

 

 

Đ.H

 

 

 

 

Tác giả: Đông Hà
Các bài mới
Gốm tình (05/05/2023)
Gọi hoài Po E (07/03/2023)
Đi ngược sóng (08/02/2023)
Tìm... (07/12/2022)
Vỹ Thanh (30/11/2022)
Kim đồng hồ (29/11/2022)
Các bài đã đăng
Vào xuân (18/03/2020)
Huyền tích (17/03/2020)
Đời biển (05/03/2020)