Văn học
Chiều vuông
15:19 | 14/12/2020

TRẦN VĂN LIÊM

Chiều vuông
Ảnh minh họa (Internet)
Tiếng hót bừng lên
sau chừng mấy trăm năm tiềm ẩn
mỗi lần người về
soi mặt vào khoảng tối trong lòng lu, thóng
nghe thì thầm
lời phù sa tách vỏ kể chuyện trăm sông
 
Có một dòng cổ tích
âm thầm chảy qua điệp trùng mảnh vỡ
sắc lẹm ưu tư
lóng lánh hồn gốm gỗ cựa mình
tạc sóng Ô Lâu
lên miếu đình kèo cột
và nước mắt Huyền Trân một lần bái biệt
qua sông
còn xát mặn từng câu hò cổ
 
Chiều thiêng
trên bến Cây Cừa
người lặng lẽ đếm tuổi mình đâm chồi trên bàn tay cổ thụ
và rồi chợt chộ
tuổi em vuông vức nhảy nhót dọc bờ dậu chè tàu
ồ…Phước Tích xanh như
cái cười của gió xuyên qua kẽ tóc
đậm thơm mùi cám mít bùi ngùi
mắt môi đượm
tình buông muôn lối hoa đơm ngõ
ai lợp nâu xanh lên mái ngói bằng ti tỉ mắt rêu
đã no nê ánh sáng
mặt trời
 
Lách qua khe hở li ti của lá
không nhiều lời biện minh
tôi cố định mình vào huyền sử
nghe bụi thắm
khẽ hót
lâng chiều vuông
trong khi mùa xuân đã rời bến lâu rồi.
 
 
T.V.L
 
 
 
 
 
Tác giả: Trần Văn Liêm
Các bài mới
Sương mù và em (06/01/2021)
Bốn mùa hoa (05/01/2021)
Cuộc mộng du (28/12/2020)
Các bài đã đăng
Neo (01/12/2020)
Nắng Nam Đông (15/05/2020)
Một đời mẹ (29/04/2020)
Mưa Huyền Trân (24/04/2020)