Văn học
Và hơi thở trôi đi
15:55 | 12/05/2021

NHỤY NGUYÊN

Và hơi thở trôi đi
Đừng nói về cao xanh
em hãy nhìn lên trắng trời vương miện
đừng ngắm cơn bão Covid
em hay chăng nghĩa nhân giữa hoang hóa xuân thì
những thiên thần trắng đêm trắng dòng trắng thời mộng mị
 
Ôi cơn mê của gió
nhiều linh hồn đang ở yên trong vòng tay ân từ dưới bóng ngàn linh diệu
 
Em hãy quay về vườn tâm hong nắng
mênh mang mênh mang cánh đồng thơ dại
 
Ôi hoang lạnh bên trời
ngày chúng ta đốt rừng đuổi con thú lìa đàn, ngày chúng ta
khoét rỗng nơi đây
dựng ngôi nhà hạnh phúc và thắp lên ngọn đèn nối bấc vào
cội nguồn dâu bể
trái đất đang xoa lành những vết thương
 
Trái đất đang xoa lành những vết thương
người người dìu nhau qua biển khổ
dòng đời trôi như giấc mơ được đánh bóng
nhiều lúc anh không thở nổi
em ơi nhiều lúc anh không thở nổi
hình như quanh đây trẻ em gục giữa sa mạc bụi mờ
và hồ như ai đang gào thét ở một sa mạc văn minh khác...
 
Này em
có nghe diệu âm đầy trời
loài vi rút sóng tâm kiêu sa nơi cơn đau bản thể
em nguyện ước điều gì khi anh chưa buông ánh nhìn thù hận
khi anh quét sơn lên ngôn tự thanh bình
và trong lâu đài ảo ảnh anh vẫn âm thầm khiêu vũ cùng ngạ quỷ phiêu linh
 
Này em màu nào cũng kiêu sa và cưu mang sắc uẩn tuyệt mù
và cuối cùng là màu trắng
 
Và cuối cùng là màu trắng
em ơi trong bức tranh vũ trụ khôn cùng
ai như chiếc lá ven đường
ngày không người qua lại
 
Một hơi thở đủ cuốn đi huyễn mộng xanh ngời...
 
 
 
 
 
Tác giả: Nhụy Nguyên
Các bài mới
Tìm... (07/12/2022)
Vỹ Thanh (30/11/2022)
Kim đồng hồ (29/11/2022)
Với còong gió (18/11/2022)
Khấn nguyện (15/11/2022)
Đời hoa (09/11/2022)
24 giờ (08/11/2022)
Người đi (26/10/2022)
Các bài đã đăng
Uống thơm (07/05/2021)