Thơ
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm
00:57 | 05/11/2014

NGUYỄN KHOA ĐIỀM

Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm

Tự do


Xin bạn bình tâm
Tôi chẳng bao giờ là nhà thơ tên tuổi cả
Danh hiệu đó xin nhường cho người khác
Tôi chỉ mong mình tự do
Để được là mình
Viết điều mình mong ước
Giữa cái thời sống là đeo đuổi
Danh hiệu, bạc tiền, ghế cao, nhà rộng
Tôi chọn tự do
Thi sĩ



Tự do trước hết chính mình
Không chiều lụy mình
Ngỏng cổ nghe lời khen tặng.
Với tôi
Sự ân thưởng một câu nói vui bạn bè
Chiếc lá xanh bên đường
Chân mây chiều rạng rỡ
Tự do là tất cả
Những ràng buộc trong sạch
Giữa con người và con người
Con người cùng ngoại vật
Không ngã giá


Thật bình dị
Tự do làm tâm hồn ta lớn lên
Trong chiều kích vũ trụ



Trong cánh rừng hiện đại


Nhiều khi như thấy mình đang ngồi trong rừng già
Rậm rịt những tàn lá xanh
Với bầy cọp gào thét bằng động cơ đốt trong
Với trái núi bê tông trước mặt
Tầng tầng giây leo là đủ loại cáp đồng tích điện
Tôi chìm đắm trong tự nhiên thoái hóa
Tôi, một sinh vật đái tháo đường
Mỗi bữa một bát cơm rau, ruốc ớt
Tôi là Homosapien


Nhưng tôi biết
Những ngọn nguồn trí tuệ
Đang bị bỏ quên trong núi vắng
Đâu đó người ta chỉ còn nói về dòng chảy lợi nhuận
Đâu đó những bãi biển tràn ngập sex
Những con sông kiệt sức chìm giữa đất liền
Những con sông sáng lóa ánh đèn và xác lợn chết
Khóc lên nỗi bại hoại con người


Bây giờ tôi cúi mình rửa mặt
Trên ngọn nguồn tư tưởng nhân gian
Chợt thấy mình đã đầy lông lá.


Tháng 4. 2013
N.K.Đ



 

Các bài mới
Gặp ngàn lau (15/10/2018)
Sinh nhật (24/09/2018)
Men Huế (15/06/2018)
Đường Huế (07/05/2018)
Các bài đã đăng