Thơ
Chùm thơ Hạ Nguyên
16:03 | 06/10/2014

HẠ NGUYÊN
Sinh năm 1966 tại Hương Cần - Hương Trà -  TT. Huế
Hội viên Hội Nhà báo Việt , Ủy viên BCH Hội Nhà báo Thừa Thiên Huế khóa IV (2007 - 2012).
Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế* Có nhiều tác phẩm in chung trong các tuyển tập: “20 truyện ngắn và ký 1975 - 1995”, “25 truyện ngắn và ký 1975 - 2000”, “Thời gian và nỗi nhớ”, “Trịnh Công Sơn - cát bụi lộng lẫy”, “Thừa Thiên Huế trong cơn đại hồng thủy (2000)” v.v.

Chùm thơ Hạ Nguyên
Nhà thơ Hạ Nguyên

HẠ NGUYÊN là bút danh dành cho “nàng thơ” của Hồ Đăng Thanh Ngọc. Dù báo là nghề nhưng vănvẫn đeo đẳng anh như một định nghiệp. Tác phẩm văn học của Hạ Nguyên chủ yếu là bút ký và thơ. 
Xuyên qua thân phận và chút triết lý nhân sinh, thơ Hạ Nguyên mang cái hồn hậu của kiếp sống viễn du vào trí tưởng tiếp nhận, thanh lọc phần nào những bề bộn trong tâm khảm người ta như một vỉa tầng văn hóa.
Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của Hạ Nguyên tới bạn đọc.



Cho em ngày chia tay

Rồi có một ngày em khởi hành cho cuộc chia tay
Một chuyến tàu muộn, tiếng còi hú muộn trong ánh nắng 
                                                                       vàng cũng muộn
Chỉ có tiếng lòng bâng khuâng tất cả sao mà nhanh quá
Nắng vẫn rực rỡ thế kia
Chùm phượng đỏ trên những dãy phố dài vẫn rực rỡ thế kia...
Và bầu trời cao rộng thế kia

Như có một cái gì trong thân thể vừa tách khỏi tôi để bay đi
Và nỗi cô đơn bỗng nhiên tan chảy
Như một cơn bão gió ùa qua tôi
Rồi tất cả gãy đổ trong im lặng

Bay theo chuyến tàu của em
Rưng rức tiếng dế tiềm thức
Nâu nâu những chú chim sẻ nhỏ
Và những mảng màu riêng mang rất trong

Tôi nhìn thấy màu cô đơn đầy như màu xanh trên cao
Ngọn gió lành nói với tôi đó cũng là màu hy vọng

Xanh như một tiếng còi tàu bình minh ngày em trở lại
Làm sao cho trái đất này đông cứng xanh?





Gánh cơm hến đi trong sương

Phá vỡ sự đông đặc trắng
lửa hồng gánh cơm hến của em
mở lối trong sương
thành phố bắt đầu tỉnh giấc

Gánh cơm hến của em đi trong sương
Tôi nhìn thấy lễ hội của rau cỏ
mười ba hay mười bốn
                        những đoàn xiếc xanh và đỏ treo ngược
những cay - đắng - ngọt – bùi
trộn lẫn những chiêm nghiệm của dòng Hương
                                             qua nghìn triệu mắt hến
ôi xanh Huế nói gì trên vai em?

Nói gì mà chén cơm nguội vẫn bốc khói?
Nói gì mà miếng da rán rộn ràng?
Nói gì mà miếng cơm hến thanh ngọt đọng mùi bùn
                                                         những ngày sông đục
Nói gì mà cay?

Mỗi sáng người sông Hương điểm tâm
                                          bằng triết lý cuộc đời
nên mỗi người là một triết nhân, là nghệ sĩ
làm nên sự sang trọng của nghèo khó
và sự tinh tế của dân dã...
từ một chút cơm nguội, chút ruốc, chút muối,
                                      chút hến và vô số rau cỏ...
và những trái ớt cay – sự lừa dối tự nuôi sống.

Rồi em vẫy những chiếc nón chào những người xa lạ
đổi sự im lặng sống động này lấy sự sống động khác

Từ lễ hội của rau cỏ
Em làm nên “thành phố của nghệ thuật sống”

Vục mặt vào gánh cơm hến bốc khói của em
lắng nghe sự thủy chung sôi động
rồi hít hà thấy mồ hôi mặn của mình nhỏ xuống
Ôi thành phố này! Đừng có bốc hơi đi!


2/12/2002




Y áo

Y áo em sương khói rơi đầy
Mưa mấy độ tím mắt buồn ngái ngủ
Ta xa vắng cơn mưa mòng xưa cũ
Rủ lũ mặt trời trốn giấc chiêm bao

Y áo em xanh thuở buồn còn biết khóc
Chim reo trên những chiếc hoa vàng
Y áo em từ nghìn thu vuốt tóc
Tuổi mộng mơ tròn lại chiếc sao băng

Ta từ độ về giàn hoa xác pháo
Y áo em hồng rớt lại dấu chân khuya
Lời từ tạ buồn đầy không biết nhớ
Lẫn vào trăng từ thuở hao gầy

Y áo em từ đó rất kiêu sa 
Y áo em từ nghìn thu buộc tóc
Ai sang ngang áo hoa cà tím buốt
Rủ phần hồn ở lại bến sông câm

Lũ bướm ạ ngày xưa rồi đã khép
Khúc ca yêu y áo cuối cung đàn
Dây tơ đứt ai về không nối lại
Lũ dế mèn từ đó biết lang thang.



Nguồn TCSH số 225 tháng 11 - 2007

 

Các bài mới
Đường Huế (07/05/2018)
Phận tôi đòi (17/01/2018)
Nhớ mẹ (13/11/2017)
Phiên bản (17/10/2017)
Các bài đã đăng